1. Cách đây 3 năm, 2 bạn K,Q, lúc đó đang học khoa Sinh
của ĐH Đà Lạt, trong lần giao lưu CLB con dượng ở Đà Lạt có hỏi, "theo dượng,
tụi con phải học và làm sao để có mức lương 50 triệu/tháng. Vì chỉ có mức lương
đó, tụi con mới có thể để dành mà đi du học, dự định của tụi con là ra trường
làm 2 năm sau đó đi châu Âu du học". Lúc đó mọi người đều cười và bĩu môi,
nói đi bán hàng đa cấp đi, sao ảo tưởng quá. Vì nhiều người đang mặc định sinh
viên ra trường là non kinh nghiệm, là dở, là kém, kiếm được vài ba triệu đồng/tháng
là may mắn lắm. Thất nghiệp đầy ra kìa mà còn đòi hỏi.
Lúc đó, admin thấy dượng Tony nói là các bạn hiểu sai
câu hỏi này rồi. Đó là 1 câu hỏi thông minh và rõ ràng. Khi giao lưu với các chủ
DN, các CEO các tập đoàn, sinh viên Harvard cũng hỏi làm thế nào để được nhận
vô phố Wall làm với mức lương 240,000 đô/năm (tức 20,000 đô/tháng), hay làm thế
nào để vào được NASA, Boeing. Nhà tuyển dụng nếu biết thì chỉ cho sinh viên, nếu
không biết thì thôi. Phải có một trình độ triết học rất sâu mới hiểu câu hỏi
này.
Lương chính là giá cả của hàng hóa sức lao động. Mà sức
lao động thì là một HÀNG HÓA THAY ĐỔI THEO NHẬN THỨC CỦA NGƯỜI ĐÓ. Nó muốn tốt
là tốt, nó muốn xấu là xấu. Hàng chất lượng càng cao thì bán giá càng cao. Lúc
đi học, các bạn phải làm cho chất lượng sức lao động của mình cao hơn thông qua
việc học.
Học này không phải điếm số hay bằng cấp. Học giỏi theo
quan niệm xưa nay của mình, là có điểm số cao, bằng đẹp, học vị tiến sĩ này nọ.
Thật ra, nó chỉ là kỹ năng thi cử về KIẾN THỨC.
Học là quá trình NẠP VÔ ĐẦU mình những CÁI GÌ ĐÓ, mà sau
này có thể biến CÁI ĐÓ thành THÀNH TỰU. Học bao gồm học kiến thức, trải nghiệm,
ngoại ngữ, kỹ năng cứng, kỹ năng mềm, tập luyện thể chất và bản lĩnh...từ trong
trường và bên ngoài.
Sau đó thì nghe lời dượng Tony, 2 bạn này đã tham gia mọi
cuộc thi hùng biện, khởi nghiệp, nhà doanh nghiệp tương lai. Các bạn học đêm học
ngày để có IELTS 7.0 trước khi ra trường. Các bạn cũng tham gia công trình
nghiên cứu khoa học tham dự cấp bộ, tham gia các bài báo với giảng viên để công
bố quốc tế. Đồng thời rèn luyện thể lực kinh hoàng để vô cùng khỏe mạnh (2 bạn
tham dự học võ ở CLB võ thuật tỉnh Lâm Đồng sau buổi nói chuyện hôm đó). Hai bạn
cũng tham gia hiến máu, hiến tạng, tình nguyện, công tác xã hội, làm thêm bán
thời gian đủ cả.
Khi ra trường, 1 bạn đã được một công ty dược phẩm của
Nhật ở Tp HCM đã nhận vào làm với mức lương khởi điểm 50 triệu/tháng, tức khoảng
2300 đô. Một bạn ở lại Đà Lạt làm cho 1 liên doanh trồng hoa xuất khẩu của Đài
Loan, mức lương 1800 đô/tháng.
Và bây giờ, tháng 9 vừa rồi, cả 2 bạn đều đã đi Phần Lan
du học sau khi tích lũy đủ tiền ăn ở, vì bên đó miễn học phí.
2. Cho nên, nếu các bạn sinh viên hỏi làm thế nào để đạt
mức lương 2000 đô, mình biết thì mình chỉ, không thì thôi. Không nên nói
"em làm cho anh 15,000 đô đi, anh trả lại cho em 2,000 đô", câu trả lời
này sai về bản chất vì người ta hỏi phải HỌC VÀ RÈN LUYỆN thế nào. Mình không
biết thì nói "anh không biết em ơi, xưa anh vô làm lương khởi điểm cũng có
4 triệu à, nên em hỏi vậy sao anh biết mà anh chỉ cho em được". Hoặc nói
"công ty anh chưa bao giờ trả ai lương khởi điểm cao thế, nên anh không biết
tiêu chuẩn thế nào, em có thể hỏi các anh chị từng vô được các tập đoàn lớn để
biết". Lương khởi điểm của một số tập đoàn lớn, mức 2000 đô là bình thường,
có khi còn quá thấp. Có một tập đoàn sữa nọ còn trả lương khởi điểm cho nhân
viên phòng marketing là 5000 đô/tháng. Và vẫn có rất nhiều bạn tốt nghiệp ĐH
xong và được nhận vào đây làm.
Lương là giá cả của sức lao động. Nói về giá thì giá nào
chẳng có. 5,000 đô, 10,000 đô hay 100,000 đô/tháng vẫn có. Vấn đề là nó có tố
chất và thông qua rèn luyện, BIẾT HỌC, HỌC ĐÚNG, thì bán được mức này, vậy
thôi.
Mình quen xài đồ bình dân, chỉ biết có hàng bình dân nên
không biết là 1 cái túi xách Hermes có khi lên tới 20,000 đô. Nhiều bạn ngạc
nhiên mãi là tại sao chỉ là cái túi đựng đồ thôi mà mắc đến như vậy? Không hiểu
nên mắng chửi người mua là đồ khùng đồ điên đồ sĩ diện đồ ngu. Cũng chỉ là
phòng ngủ khách sạn, sao có người lại bỏ 100 triệu/ngủ 1 đêm? Đám đông mà biết,
nó mắng cái đồ hoang phí, đua đòi, không giúp đỡ người nghèo, đại loại vậy. Ngu
khùng mà người ta có tiền mua, còn mình hem ngu hem khùng, mình khôn quá trời
mà hem có. Sao lạ vậy?
Thế giới hàng cao cấp, xa xỉ nó có cái lý của nó, mà đám
đông bình dân chưa hiểu hết được. Ad cũng từng nghĩ, thôi làm chi cho lắm, ngày
ăn cũng 3 bữa chứ nhiêu. Nhưng sau lần đi du lịch tới Maldives, tận mắt chứng
kiến sự thụ hưởng của các triệu phú, tỷ phú...mình đã có một quan điểm hoàn
toàn khác. Thế giới người ta quá khác với thế giới bé nhỏ và chật hẹp của mình.
Và cái họ giúp người, giúp đời...cũng lặng lẽ mà mình không biết. Tiền của họ
làm ra, cũng lạ lùng sáng tạo và cật lực lắm, chứ không phải tiêu cực như mình
nghĩ. Cũng do xưa nay mình ít đi đâu, mình làm ít tiền quá, thế giới của mình
chỉ xoay quanh VIỆC ĂN, nên mới kết luận "làm cho lắm cũng ăn ba bữa".
Ai làm ra tiền nhiều, mình cảm giác nó không thể, vì người bình thường luôn lấy
khả năng của mình để kết luận người khác.
3. Nhìn lên là để phấn đấu, để đạt được giống vậy và thậm
chí cao hơn. Nhìn máy bay là ước mơ và ra kế hoạch để bay cao hơn. Không phải lấy
cái sào kéo xuống như hái xoài ở quê. Tâm lý hái không được thì chọt cho nó rụng.
Máy bay nó khác, hem phải trái xoài. Mình có chọt miết
nó cũng hem có rụng. Có mắng chửi, bực bội thế nào thì chỉ khổ mình thôi. Mình
đang đứng chống nạnh chửi dưới gốc xoài thì nó bay mất và đáp xuống một thiên
đường nghỉ dưỡng nào đó. Bước ra khỏi máy bay là những người ăn vận với những bộ
quần áo vài chục ngàn đô trên người, là những chú chó cưng có tên riêng và có hộ
chiếu, những chai nước hoa mà cả làng mình bán hết xoài, vặt luôn cả lá cũng
không mua nổi.
4. Bèn bước vô nhà, lầm bầm suy nghĩ. Phải nghĩ khác,
làm khác đám đông vậy.
Nguồn Tony Buổi Sáng


EmoticonEmoticon